Tâm Sự Nữ Hoàng, Uncategorized

Mẹ chồng- Nàng dâu – Vấn đề muôn thuở

Tôi lấy chồng lúc mình đã đủ chín chăn, kinh tế vững và đầy đủ hiểu biết khi quyết định lập gia đình.

Chồng hơn tôi 3 tuổi, cũng không phải là khoảng cách về nhận thức, tuổi tác, …Nói chung, việc lập gia đình với người đàn ông này là vô cùng hoàn mỹ, và không có gì để bàn. Gia đình nhà chồng là gia đình gia giáo, được nuôi dạy kỹ lưỡng, cũng là môi trường tốt cho con tôi sao này.

Tôi và chồng định cưới nhau là ra riêng cho có không gian và không ảnh hưởng gì đến tình cảm gia đình. Vì tôi biết ở cùng nhau sẽ sinh ra vô số chuyện. Vì sự khác nhau về môi trường sinh sống, khoảng cách thế hệ.

Nhưng, người tính trước không bằng kẻ tính sau. Mẹ chồng tôi trước đây đã đồng ý cho chúng tôi ở riêng. Nhưng khi cưới xong, chuyện đã rồi, và bắt tôi phải làm dâu. Mẹ chồng bảo bà có một người con trai duy nhất, giờ nó không ở với bà thì làm sao bà chịu được. Rồi già cả rồi, không ai chăm. Chồng thì thương mẹ không nỡ làm bà buồn lòng. Còn tôi quả thực hơi khó chịu vì sự việc này.

Tôi bàn với chồng là tôi sẽ ở đây làm dâu trong một năm, sau đó sẽ ra riêng. Chồng tôi đồng ý, vì chồng cũng biết tôi đã chịu nhượng bộ so với dự tính ban đầu. Mẹ chồng cũng vui hơn.

Nhà chồng, có ba mẹ chồng và cô em gái đang tuổi dậy thì. Đối với tôi, tôi cũng quý họ như gia đình tôi. Nhưng khổ nỗi, dù biết cuộc sống hôn nhân sẽ khác nhưng quả thật tôi không lường trước được.

Công việc khá bận rộn, tôi cũng không muốn mẹ chồng vất vả hay chăm sóc cho tôi. Nên tôi thuê giúp việc, nhưng mẹ chồng không chịu, bảo phí tiền, nên bà giành làm, tôi thấy vậy là không phải, nên đành phải dậy sớm hơn thường ngày, để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, dọn dẹp nhà. Quả thật, tôi không quen mấy việc này, nhưng tôi cố gắng để mọi người được vui. Nhưng công việc ngày nào cũng kết thúc rất muộn, và sáng lại dậy sớm. Được hơn tháng, một bữa sáng tôi bị ngất trong lúc nấu bữa sáng. Khi tỉnh dậy tôi vẫn ở nhà, bà bảo có chút việc cũng ngất, tiểu thư, yếu đuối và thăng thắn đề nghị tôi nghỉ làm ở nhà lo việc bếp núc và sinh con cho nhà bà nối dõi.

Tôi không nói gì và yêu cầu bà tổ chức cuộc họp gia đình. Tôi thẳng thắn bày tỏ quan điểm và cảm xúc của mình và những khó khăn mà mình gặp phải. Tôi trước đây và bây giờ công việc đều rất quan trọng, đó không những tạo thu nhập cho tôi mà còn là đam mê của tôi, tôi mong bà hiểu. Còn việc con cái, chúng tôi mới cưới nhau nên vẫn từ từ để điều chỉnh lại cuộc sống gia đình.

Chồng tôi đứng ở giữa cũng khó xử, nhưng nếu không thẳng thắn thì sau này rất khó sống chung. Anh ấy, cũng hiểu công việc của tôi trước khi cưới nhau. Nên anh ấy không trách tôi gì cả. Tôi cũng không muốn anh trách mẹ anh làm khó tôi. Hàng ngày anh thấy tôi thức khuya, dậy sớm anh cũng rất xót nhưng cũng chỉ giúp được tôi dọn dẹp một chút, nhưng như vậy bà lại không vui.

Tôi quyết định sẽ dọn ra ngoài sau 1 tháng, chồng tôi cũng đồng ý vì cũng cảm thông cho tôi, ban đầu mẹ chồng cực lực phản đối, nhưng vì tôi quả quyết ra ở riêng và sau này là cuộc sống giữa hai vợ chồng, trách nhiệm dành cho hai bên nội ngoại chúng tôi cũng làm tròn. Nên không ai trách được chúng tôi cả.

Tôi mong các bạn, những người phụ nữ hãy tạo ra thu nhập, hãy làm chủ cuộc đời mình, hãy dùng sự thẳng thắn nhưng chân thành đối diện với mẹ chồng. Hãy nói mong muốn của bản thân, và hãy khéo léo cho thấy sự cố gắng của mình để chồng hay mẹ chồng đều thông cảm cho bạn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *