Tâm Sự Nữ Hoàng

Từ ngày tôi thay đổi mình từ ngoài đến trong phòng ngủ, chồng tôi đã thôi nhìn tôi bằng cặp mắt nhàm chán

Chúng tôi lấy nhau đã được 10 năm, đã có với nhau hai đứa nhóc, một đứa 7 tuổi và một đứa 5 tuổi. Những tưởng sinh con xong, hy sinh cả tuổi xuân để xây đắp gia đình, anh sẽ càng yêu thương tôi hơn. Nhưng tôi nhìn thấy trong mắt anh là trách nhiệm của người chồng, người cha chứ không còn là ánh mắt dịu dàng đầy yêu thương thuở còn yêu nhau.

Vì đâu trở nên như vậy. Cho đến ngày tôi thấy tin nhắn của anh với đồng nghiệp khi anh để quên điện thoại ở nhà:” Ừ, nhìn vợ tôi cũng chán lắm ông ơi, luộm thuộm lôi thôi, thương thì thương mà không thể nhìn nổi”

Lúc đầu, tôi rất shock, shock vô cùng khi nhìn thấy tin nhắn chồng tôi gửi cho bạn ông ấy. Nhưng sau đó tôi lại nhìn lại bản thân mình. Đã bao lâu rồi, tôi không soi gương và nhìn mình ở trong đó. Và hôm nay khi nhìn lại chính mình tôi mới té ngửa, và xót xa vô cùng. Mặt mày xám xịt, môi thâm xì, mắt thì đờ đẫn và thâm quầng, tóc tai thì khô xơ xác như rễ tre, bụng thì ngấn mỡ, đã vậy còn mặt bộ đồ nhàu nhĩ bao năm, quần lót thì đã ngả sang màu cũ rích..

Đâu là cô gái luôn soi gương khi đi ra đường, đâu là cô gái chăm chút từ đầu đến gót chân, đâu là người luôn xót xa khi lỡ có nốt mụn nổi trên má,…tôi không còn nhận ra mình nữa. Thật ra, chồng tôi đâu bắt tôi hy sinh, đâu bắt tôi trở nên xấu xí để làm mẹ hiền vợ thảo, chồng tôi đi ra ngoài làm ăn vất vả về nhà lúc nào cũng thấy vợ nhăn nhó, bĩu môi, cắm đầu vô bếp vô con cái, tình yêu từ từ phai nhạt.

Tôi biết rằng, tôi cần phải thay đổi để trước tiên tôi được trở lại là mình và sau đó để chồng mình biết rằng giá trị tôi nằm ở đâu và việc anh chọn lựa có nên cùng tôi tiếp tục hay rẽ sang hướng khác đó không phai là quyền của tôi nữa.

Tôi bắt đầu quá trình thay đổi bản thân. Sáng tôi dậy thật sớm hơn thường ngày 1 tiếng để tập thể dục, sau đó lo cho buổi sáng và cho tụi nhỏ đến trường. Chồng dậy thì ăn sáng và không có tôi ở nhà. Việc này ban đầu anh thấy lạ nhưng cũng không thấy gì là quan trọng. Vì thường bữa tôi sẽ bắt anh dậy ăn sáng cùng mẹ con và chở con đi học. Để tôi ở nhà dọn dẹp và bắt đầu những công việc không tên. Nhưng giờ tôi để anh ngủ thỏa thích.

Sau khi đưa con đi học, tôi về nhà bắt đầu đọc sách và tìm hiểu lại chuyên môn tôi đã học để chuẩn bị cho việc đi làm trở lại. Bắt đầu bỏ đi hết những bộ đồ nhàu nhĩ và những chiếc quần lót rách rưới. Tôi đi mua sắm lại toàn bộ quần áo cho việc cần đầu tư cho công việc và bản thân tôi. Đến chiều tôi nấu cơm và rước con. Thường tôi vẫn chờ mòn mỏi chồng về ăn cơm, nhưng giờ tôi cho tụi nhỏ ăn xong, rồi cho chúng học bài, chơi cùng chúng và đúng 10h tôi vào giường dưỡng da và đi ngủ.

Tôi thường đợi chồng về mới ngủ có khi đến 2,3 giờ sáng. Nhưng giờ tôi kệ ông ấy. Tôi phải chăm sóc lại bản thân mình. Chồng tôi bắt đầu thấy sự thay đổi. Trươc đây, mở mắt ra thấy tôi càu nhàu ăn nhanh trễ làm trễ học, tối về lạ nhăn nhó về trễ nhậu nhẹt say xỉn..Giờ chồng mở mắt là không thấy tôi, làm về thì tôi đã ngủ, dù mọi việc trong nhà đều chu toàn. Nhưng ông ấy cũng kệ, đỡ phiền.

1 tháng sau, hôm ấy ông ấy muốn coi tôi làm gì khi mở mắt dậy là không thấy tôi, chồng nhìn tôi với tóc gọn gàng mướt mát, mặt mày tươi tỉnh sáng sủa đầy năng lượng, bụng cũng thon gọn và vô cùng săn chắc , mặc một chiếc váy lụa màu hồng nhẹ nhàng nhưng tinh tế ngồi ăn sáng cùng con.

Anh há hốc mồm nhìn tôi, tôi chỉ mỉm cười bảo anh ngồi ăn sáng và thông báo tháng sau tôi sẽ đi làm. Anh lại càng ngạc nhiên hơn. Tôi thì thầm và nói với anh ” Hôm nay anh về sớm được thì về nhé, em dạo này ngủ sớm nên vợ chồng cũng ít gặp nhau, anh ăn sáng đi em đưa con đi học.”

Tôi thấy sự ngạc nhiên của anh ấy và không thốt được lời nào. Tối đó anh về sớm, ăn cơm cùng gia đình. Tôi tắm trước, mặc bộ váy ngủ vô cùng sexy, màu đỏ thẫm để lộ đôi chân nõn nà, và chiếc eo đã không còn ngấn mỡ nào. Anh nhìn thấy và lao vào tôi như hổ đói. Hôm đó kể từ khi tôi sinh đứa thứ nhất, chúng tôi mới được thăng hoa như thế. Và từ đó, anh không còn nhìn tôi bằng ánh mắt nhàm chán nữa mà là sự yêu thương và ham muốn vô cùng. Tôi càng yêu bản thân hơn vì nhận ra giá trị của mình.

Từ sự nhàm chán của chồng, tôi đã giữ được hạnh phúc gia đình và giá trị của mình. Tôi chỉ muốn nhắc các bạn, đừng cho hy sinh là nghĩa vụ phải có của phụ nữ, mà hãy làm những điều bạn thấy vui, chồng bạn vui và cả gia đình mình vui. Hãy đừng làm mình trở nên nhàm chán khi không ai bắt buộc bạn đối xử với mình vậy cả.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *